“Cắn răng” cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu, Tôn Quyền rốt cuộc đã toan tính điều gì hay chỉ là nhất thời hồ đồ

Kinh Châu đối với Tam Quốc Diễn Nghĩa không chỉ đơn thuần là một địa danh mà còn là một vùng đất có vai trò quan trọng trong tình hình chính trị lúc bấy giờ. Còn đối với con đường phát triển sự nghiệp của Lưu Bị, Kinh Châu được ví như một “mỏ vàng” khổng lồ có sức ảnh hưởng không nhỏ. Vậy lý do gì đã khiến cho “chủ nhân” của Kinh Châu là Tôn Quyền lại đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu?

Lưu Bị ngỏ lời “mượn” Kinh Châu từ Tôn Quyền

Vì điều gì mà Tôn Quyền đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu?

Trước khi có được Kinh Châu và một sự nghiệp lớn mạnh, Lưu Bị từng là kẻ phiêu bạt ở khắp nơi. Sau chiến thắng của trận Xích Bích, Tôn Quyền và Lưu Bị đều ra sức giành lấy mảnh đất màu mở Kinh Châu này. Thời điểm đó, Tôn Quyền là người nắm giữ mảnh đất Giang Lăng cùng các huyện lân cận. Còn Lưu Bị thì chỉ chiếm được 4 quận phía Nam nhưng chỉ giải quyết được vấn đề nhân lực và kinh tế vì cả 4 quận này không hề có vai trò gì trong chiến lược thi hành “Long Trung đối sách”.

Chính vì điều này, Lưu Bị và Gia Cát Lượng đã lên kế hoạch tiếp cận địa bàn ở các quận phía Bắc Kinh Châu. Đến năm 209, Lưu Bị tự phong mình là Thứ sử Kinh Châu và thương lượng việc mượn huyện Giang Lăng thuộc Nam quận với Tôn Quyền nhưng phải đến khi Chu Du qυα đờι vào năm 210, Lưu Bị mới có thể thương lượng thành công, từ đó tạo bàn đạp cho Thục Hán có cơ hội tiếp cận Trung Nguyên.

Giải thích về chuyện “mượn Kinh Châu”, được biết, Giang Lăng vốn là thủ huyện của Nam quận, trị sở Kinh Châu, dưới sự cai quản của nhà Ngô. Nếu Tôn Quyền đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Giang Lăng thì cũng đồng nghĩa với việc Lưu Bị “mượn” cả Kinh Châu.

Lý do nào đã khiến Tôn Quyền đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu

Lưu Bị “mượn” Giang Lăng cũng giống như “mượn” luôn cả Kinh Châu

Mặc dù biết rõ, Kinh Châu là vùng đất có sức ảnh hưởng lớn về mặt chính trị nhưng vì lý do gì đã khiến cho Tôn Quyền vẫn phải “cắn răng”, gật đầu đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu?

Nguyên nhân đầu tiên và cũng được xem là nguyên nhân chủ chốt của việc “cho mượn” Kinh Châu là vì nhà Đông Ngô không đủ khả năng để có thể chống Tào một cách đơn độc. Bởi vì khi đó, Tào Tháo đang chiếm gần toàn bộ lãnh thổ Trung Hoa. Chính vì vậy, Tôn Quyền đành phải “cắn răng” đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu để Đông Ngô có thêm được đồng minh, không phải một mình chống Tào Ngụy.

Hình ảnh minh họa cho ba thế lực nhà Thụy – Thục – Ngô thời Tam Quốc

Bên cạnh đó, một yếu tố chủ chốt nữa khiến cho Tôn Quyền phải đồng ý việc “mượn” Kinh Châu của Lưu Bị đó là vì những võ tướng giỏi đều đã về đầu quân cho Lưu Bị. Ngay cả người kế thừa Kinh Châu khi đó là Lưu Kỳ – con trai Lưu Biểu cũng rất ủng hộ việc đưa Kinh Châu về cho Lưu Bị quản lý.

Vì điều này, Tôn Quyền cũng nhận ra, để có thể có được toàn bộ Kinh Châu, Tôn Quyền phải đánh một trận qυуếт тử qυуếт ѕιин với Lưu Bị. Hai bên ngang tài ngang sức nên dù thắng dù thua cũng bị thiệt hại không nhỏ. Không chỉ vậy, đến khi trực tiếp lên tiếp quản Kinh Châu, Tôn Quyền lại phải đối mặt với chuyện dàn xếp nội bộ đang rối bời ở đây hoặc xấu nhất là phải chịu áp lực dưới quân của Tào Ngụy.

Hình ảnh Tôn Quyền trên phim

Nguyên nhân tiếp theo được cho là bởi Tôn Quyền đã tính trước được chuyện Lưu Bị  “mượn” Kinh Châu. Cụ thể, Lỗ Túc từ trước đã có kế hoạch giúp Tôn Ngô chia hai thiên hạ. Tuy là cục diện sau này có sự biến đổi ngoài dự tính, khiến cho kế hoạch kia không thể thực hiện được nhưng những đối sách kháng Tào được Lỗ Túc đưa ra vẫn nhận được sự tín nhiệm của Tôn Quyền.

Khi trận Xích Bích kết thúc, Lỗ Túc đã đề ra kế hoạch đối kháng với Tào Tháo bằng cách liên hiệp với Lưu Bị và được Tôn Quyền rất coi trọng. Chu vừa мấт, Tôn Quyền đã lập tức phong cho Lỗ Túc làm Thái thú Nam quận, đóng quân ở Giang Lăng. Lưu Bị lúc này đã thương lượng lại với Tôn Quyền về việc “mượn” Giang Lăng. Tôn Quyền vì nghe theo lý lẽ mà Lỗ Túc đã nói, liền đồng ý cho “mượn” để có thể mượn sức Lưu Bị gánh vác bớt một phần áp lực ở phía Tây Giang Đông và tạo thêm cho Tào Tháo kẻ thù.

Hình ảnh Tôn Quyền – Tào Tháo – Lưu Bị trên phim

Ngoài hai nguyên nhân trên, vẫn còn một lý do chủ chốt khiến cho cục diện của mọi chuyện thay đổi đó là sự hồ đồ nhất thời của Tôn Quyền trong việc đưa ra quyết định đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Giang Lăng. Khi Chu Du đại chiến với Tào Nhân ở Giang Lăng, Tôn Quyền từng đưa đại quân của mình đi tấn công Hợp Phì và bại trận dưới số quân ít ỏi của Trương Liêu. Điểm mạnh của Tôn Quyền được thể hiện rõ ở thủ đoạn thâu tóm quyền lực, còn các phương diện khác thì vẫn còn nhiều yếu kém.

Song song đó, sau khi giành được thắng lợi ở trận Xích Bích, Tôn Quyền chỉ tập trung duy trì thành quả thay vì cầm quân xông pha. Chính vì điều này đã xuất hiện giả thuyết, cho rằng Tôn Quyền cảm thấy việc cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu sẽ giúp bản thân thêm nhẹ nhàng, trút bỏ được bớt gánh nặng nên đã nhất thời hồ đồ mà gật đầu đồng ý.

Việc Tôn Quyền gật đầu đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu có thể xuất phát từ nhiều lý do như tính toán chính trị, nghe theo kế sách của Lỗ Túc hoặc chỉ đơn giản là… nhất thời hồ đồ

Để rồi nhiều năm sau đó, Tôn Quyền trò chuyện với Lục Tốn, vị quân chủ Đông Ngô đã nói với ông rằng: “Lỗ Túc vẫn có một cái sai, đó chính là cho Lưu Bị mượn Kinh Châu”. Thực tế, khi Lỗ Túc đưa ra đề xuất cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu khi xưa, chính Tôn Quyền là người đã tán thành và ra sức thực hiện nó.

Với nhiều lý do và yếu tố tác động, rất có thể việc đồng ý cho phép Lưu Bị “mượn” Kinh Châu có thể xuất phát từ việc cân nhắc và tính toán chính trị của chính Tôn Quyền hoặc cũng có người cho rằng, đây chỉ là một hành động nhất thời. Tuy nhiên, suy cho cùng, dù là ở bất cứ lý do gì đi chăng nữa, việc đồng ý cho Lưu Bị “mượn” Kinh Châu của Tôn Quyền đã để lại một ảnh hưởng không nhỏ đến chính trị và lịch sử.

Kinh Châu đối với Tam Quốc Diễn Nghĩa không chỉ đơn thuần là một địa danh mà còn là một vùng đất có vai trò quan trọng trong tình hình chính trị lúc bấy giờ. Còn đối với con đường phát triển sự nghiệp của Lưu Bị, Kinh Châu được ví như một “mỏ vàng”…

Kinh Châu đối với Tam Quốc Diễn Nghĩa không chỉ đơn thuần là một địa danh mà còn là một vùng đất có vai trò quan trọng trong tình hình chính trị lúc bấy giờ. Còn đối với con đường phát triển sự nghiệp của Lưu Bị, Kinh Châu được ví như một “mỏ vàng”…

Leave a Reply