Lý do Tôn Quyền không thể thống nhất được thiên hạ ngay cả khi Lưu Bị và Tào Tháo ¢нếт?

Cuối thời Đông Hán, loạn lạc hoành hành, vũ đài lịch sử Trung Quốc lại một lần nữa đao binh sóng gió. Các bậc anh tài như nấm mọc sau mưa, nơi nơi quật khởi, vở kịch diễn nghĩa tranh hùng được thi triển nghìn thu. Nổi bật trong số những anh hùng loạn lạc là Tào Tháo, Tôn Quyền, Lưu Bị, thế vạc ba chân, ba nhà đua tranh mong giành thiên hạ …

Các tập đoàn chính trị áp chế lẫn nhau, thế lực không thể phân được cao thấp, mỗi vị quân chủ đều nắm trong tay nhiều mưu sĩ xuất chúng, binh hùng tướng mạnh, tất cả làm nên một giai đoạn nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc.

Ba thế lực hùng mạnh nhất bấy giờ thuộc về Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền

Nếu như nói Tào Tháo có gia thế, có năng lực, Lưu Bị chính là quý tộc sa sút trỗi dậy thì Tôn Quyền cũng là người có nền tảng từ cha và anh trai, có năng lực trị nước. Cả 3 đều là những anh hùng kiệt xuất, tài năng hơn người, nhưng Tôn Quyền có một điểm nổi bật hơn đó là tuổi thọ. Trong 3 vị quân chủ này thì Tôn Quyền là người sống lâu nhất, có nhiều cơ hội để thống nhất giang sơn nhất. Thế nhưng nói rằng Tào Tháo, Lưu Bị là hai lý do lớn nhất mà Tôn Quyền không thể xưng bá vậy tại sao ngay cả khi 2 người này đã ¢нếт, Tôn Quyền vẫn không thể đạt được ước vọng của bản thân?

Thực ra, lý do thực sự mà Tôn Quyền không thể chiếm được thiên hạ không chỉ phụ thuộc vào Tào Tháo và Lưu Bị mà còn phụ thuộc vào những lý do sau?

Nhân vật Tôn Quyền trên phim

#Thứ nhất: Không có Lưu Bị và Tào Tháo nhưng 2 nhà Ngụy – Thục vẫn còn những tài năng kiệt xuất, đây là hai thế lực không thể xem thường

Quả thực trong thời kỳ Tam Quốc, nổi tiếng nhất vẫn là 3 bá chủ Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền nhưng dù cho hai quân chủ nhà Ngụy và Thục qυα đờι nhưng những gì mà họ để lại là điều không dễ dàng giải quyết.

Các người con của Tào Tháo không phải là những người đơn giản. Tào Phi 6 tuổi đã biết bắn cung, 8 tuổi biết cưỡi ngựa, 10 tuổi đã cùng cha ra chiến trường; Tào Thực có tài văn chương thi phú khó ai sánh bằng; Tào Chương từ nhỏ có sức khỏe hơn người, chuyên học võ nghệ, không ngại khó khăn nguy hiểm. Đây đều là những nhân vật có tài năng hơn người, có đủ bản lĩnh để bảo vệ nhà Ngụy trước các thế lực bên ngoài sau khi Tào Tháo qυα đờι.

Hậu duệ của Tào Tháo quả thật hơn người

Không chỉ vậy, những mưu sĩ dưới trướng của Lưu Bị cũng là những người không dễ đối phó, có thể kể đến Gia Cát Lượng, ông là chính trị gia, nhà quân sự tài ba, là trí thức có tầm nhìn xa trọng rộng được giới trí thức Trung Quốc hết sức sùng bái.

Vì vậy có thể hiểu được rằng mặc dù 2 vị quân chủ кнôиɢ ¢òи nhưng những người con hay những mưu sĩ của Tào Tháo và Lưu Bị vẫn có đủ sức để chống lại Tôn Quyền.

Hơn nữa, vào giai đoạn trước đó, Tôn Quyền không chiếm được quá nhiều ưu thế, quân đội cũng không vượt trội hơn hai thế lực kia, nên khi 2 người này qυα đờι, vị quân chủ của Đông Ngô cũng không dám làm liều.

Gia Cát Lượng – vị quân sư đại tài của Thục Hán

#Thứ hai: Sức mạnh tổng hợp chưa đủ, Tôn Quyền vẫn thiếu ý chí tiến thủ

So với hai nhà Ngụy, Thục thì sức mạnh tổng hợp của Đông Ngô vẫn có phần yếu thế hơn. Trên thực tế, thực lực của Đông Ngô ᴠà Tào Ngụу tồn tại một ѕự chênh lệch tương đối lớn. Cho nên chỉ cần Tào Ngụу không phạm ѕai lầm nghiêm trọng, Đông Ngô căn bản không có cơ hội “thừa nước đục thả câu”. Mặc dù nhìn trên bản đồ thế lực thời Tam Quốc, lãnh thổ của Thục ᴠà Ngô không kém Tào Ngụу là bao. Thế nhưng nếu đánh giá trên dân ѕố cũng như binh lực, cả hai thế lực nàу đều không thể ѕo bì ᴠới cơ ngơi của gia tộc họ Tào.

Phần lớn hiền tài của tập đoàn chính trị này đều là các bộ hạ cũ từ thời Tôn Kiên, Tôn Sách, chủ yếu là nhân sĩ lưu vong vùng Giang Bắc, bọn họ cũng đã tuổi già sức yếu không có nhiều khả năng chiến đấu đặc biệt là không hết lòng trung thành với Đông Ngô. Khi Tôn Quyền xưng đế, những mãnh tướng phò tá như Chu Du, Lữ Mông, Trình Phổ đều đã qυα đờι.

Quân đội Đông Ngô không được hùng mạnh như hai thế lực địch thủ

Hơn nữa, sự kiềm chế của các sĩ tộc Giang Đông cũng khiến Đông Ngô miễn cưỡng thủ thế tự vệ, thiếu chí tiến thủ. Lại thêm vào thời Tam Quốc, trung tâm chính trị của Hoa Hạ vẫn là kinh kỳ Lạc Dương, còn khu lưu vực Trường Giang chưa có tầm ảnh hưởng quá sâu rộng. Những mặt hạn chế này khiến thực lực của Đông Ngô ngày càng suy giảm, cuối cùng mất đi khả năng tranh đoạt thiên hạ.

#Thứ ba: Quân chế còn nhiều thiếu sót, Tôn Quyền thiếu năng lực chỉ huy

Mặc dù Tôn Quyền là một người tài giỏi nhưng ông lại không có năng lực chỉ huy quân đội, không có tầm nhìn xa trông rộng như Tào Tháo hay Lưu Bị. Từ nhỏ, Tôn Quyền đã sống dưới sự che chở của gia tộc nên thiếu kinh nghiệm chiến đấu, không giỏi xuất chiến và cũng không giỏi chỉ huy. Điều này làm ảnh hướng rất nhiều đến khát vọng thống nhất thiên hạ của ông.

Tôn Quyền thiếu khả năng chỉ huy quân đội

Trong khi đó, hai địch thủ là Tào Tháo và Lưu Bị đều là những mãnh tướng, dũng cảm xông pha chiến trường hàng trăm vạn lần, có được nhiều kinh nghiệm chiến đấu và có tài năng trọng dụng nhân tài nên mới có thể tập hợp lực lượng quân đội hùng mạnh như vậy.

Chưa dừng lại ở đó, quân chế của Đông Ngô vẫn tồn tại nhiều thiết sót. Quân đội Đông Ngô mắc sai lầm nghiêm trọng đó là lấy thủy quân làm chủ đạo, chưa chú trọng bộ binh nên khi các trận chiến diễn ra trên mặt đất thì quân đội nước này không thể đấu lại với các lực lượng khác. Hơn thế, quân chế của Đông Ngô có lệ “cha truyền con nối” khiến quân đội quốc gia bị biến thành tư binh và nằm trong sự khống chế của các đại gia tộc. Trên thực tế, Tôn Quyền cũng nhiều lần lãnh binh, từng bắc phạt Tào Ngụy, nhưng lại vì quân đội hỗn loạn, tướng lĩnh không thống nhất với chỉ huy, từ đó dẫn đến chiến bại, đánh mất cơ hội thống nhất thiên hạ.

Lưu Bị có được nhiều kinh nghiệm trên chiến trường

#Thứ tư: Ngoại giao còn nhiều sơ hở, để Ngụy, Thục có cơ hội củng cố phòng ngự

So với Tào Ngụy, Đông Ngô và Thục Hán là hai nước yếu thế hơn nên buộc phải liên minh cùng nhau mới có thể đối kháng cùng thế lực của Tào Tháo. Thế nhưng trong quá trình ngoại giao này, Tôn Quyền lại có chỗ sơ hở, làm cho thế lực liên minh vẫn không khỏi đề phòng.

Vì vậy, Tào Ngụy và Thục Hán một mặt vừa tìm cách ổn định nội bộ, mặt khác lại chưa bao giờ lơi lỏng cảnh giác với Đông Ngô, nên thế lực của Tôn Quyền không “có cửa” để độc chiếm thiên hạ.

Tôn Quyền không giỏi ngoại giao với bên ngoài

Không có được thiên hạ nhưng Tôn Quyền vẫn “lãi” hơn Lưu Bị và Tào Tháo

Tào Tháo nổi tiếng là người đa nghi, không tin tưởng bất cứ ai, kể cả con trai của mình thế nên hậu thế sau này xem ông là người gian trá, ích kỷ. Nhưng họ không biết được rằng Tào Tháo luôn thông cảm cho nỗi khổ của nhân dân bách tình, thi hành nhiều chính sách có lợi cho nhân dân để có thể khôi phục phát triển kinh tế giúp bách tình ngày ngày ấm no.

Không chỉ vậy, Tào Tháo là người có tài năng hơn vượt trội từ chính trị quân sự đến văn thơ ông đều ưu tú ở tất cả các lĩnh vực. Tào Tháo còn là người rất trọng dụng nhân tài, không tiếc công sức bỏ ra để chiêu mộ hiền tài khắp nơi.

Mặc dù nổi tiếng đa nghi nhưng Tào Tháo vẫn luôn là anh hùng kiệt xuất trong lòng bách tính

Còn về Lưu Bị, mặc dù không có được khả năng bày mưu tình kế thâm sâu như Tào Tháo nhưng ông là người bao dung, nhân hậu, đối nhân xử thế ôn hòa thế nên tiếng tăm của ông truyền lại cho đời sau rất tốt. Chỉ tiếc rằng, hậu duệ của Lưu Bị bản lĩnh tầm thường, không đủ sức gánh vác trọng trách nặng nề mặc dù có Gia Cát Lượng hết mình phò tá nhưng vẫn không thể giúp Thục Hán hùng mạnh hơn.

Mặc dù sống lâu hơn Tào Tháo 32 năm Lưu Bị 29 năm nhưng Tôn Quyền vẫn không thể tự mình thống nhất giang sơn. Năm 229, sau khi cả Tào Tháo và Lưu Bị đều đã qυα đờι, nhân lúc cục diện chính trị Đông Ngô đã đi vào ổn định, vị quân chủ họ Tôn này mới đăng cơ xưng đế. Năm 252, Tôn Quyền qυα đờι ở tuổi 71, ông được truy phong thụy hiệu Ngô Thái tổ Đại Hoàng đế, trở thành vị vua duy nhất trong lịch sử Trung Hoa được gọi là “thiên cổ đại đế”.

Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền vẫn mãi là những anh hùng của dân tộc Trung Quốc

Ngay khi thiên hạ không thuộc về ai trong 3 người: Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền nhưng họ vẫn là những cái tên làm nên giai đoạn lịch sử đặc sắc, để lại cho hậu thế đời sau nhiều bài học sâu sắc.

Cuối thời Đông Hán, loạn lạc hoành hành, vũ đài lịch sử Trung Quốc lại một lần nữa đao binh sóng gió. Các bậc anh tài như nấm mọc sau mưa, nơi nơi quật khởi, vở kịch diễn nghĩa tranh hùng được thi triển nghìn thu. Nổi bật trong số những anh hùng loạn lạc…

Cuối thời Đông Hán, loạn lạc hoành hành, vũ đài lịch sử Trung Quốc lại một lần nữa đao binh sóng gió. Các bậc anh tài như nấm mọc sau mưa, nơi nơi quật khởi, vở kịch diễn nghĩa tranh hùng được thi triển nghìn thu. Nổi bật trong số những anh hùng loạn lạc…

Leave a Reply